Tô Vân Chu đón lấy ánh mắt cô, khẽ mỉm cười.
Nụ cười ấy rất ôn hòa, cũng không cố ý lấy lòng, chỉ là một thái độ tự nhiên thôi.
Ánh mắt hắn tự nhiên rơi xuống cuốn sách trên tay cô:
“Trương Huy Giáng đúng là một... nhân vật huyền thoại khiến người ta rất khó không nể phục.”




